Menu
Running with Lien

[Nhật ký Haylie Dieu Tran]: Mogollon Monster – 100 Mile, part 2

Theo dõi phần 1 của nhật ký tại đây: Mogollon Monster – 100 Mile: part 1 [Nhật ký của Haylie Dieu Tran]

….Vẫn là cảm thấy đói nhưng không muốn ăn gì, uống viên điện giải khiến mình cũng ngán và nghẹn ngay cổ, mình xin ly nước dưa chuột muối uống cho có muối rồi ngồi ăn miếng quesadilla và lấy đồ cần dùng cho đêm nay. Lúc này John, một anh người địa phương cũng là dân chạy làm tình nguyện viên tại giải lần này lại hỏi xem mình ổn không? Mình cười rồi anh nói tiếp anh có thể giúp làm pacer cho mình tối nay vì đã xong nhiệm vụ ở trạm, mình tính nói thôi nhưng thấy anh nhiệt tình nên gật đầu và lại hỏi ban tổ chức nếu mình được phép nhận pacer ở đây không. Sau khi biết mọi thứ cho phép, lấy đồ sẵn sàng cho màn đêm buông xuống. 

Lúc này rất nhiều runners bắt đầu vào trạm, hầu như ai cũng trong trạng thái khá mệt mỏi sau một ngày leo nhiều dưới cái nắng thiêu đốt như miếng bơ tan chảy trên than hồng, một chị runner mà lúc sau chạy với mình khá nhiều thấy chồng ở trạm thì oà lên khóc. Mình lặng đi một chút vì từ lúc qua Mỹ, mình đi race luôn đi một mình, mỗi lúc thấy mọi người có gia đình đón, mình nhớ cảm giác có gia đình và bạn mình ở đó, vui ơi là vui, có người để chia sẻ cảm giác lúc đó thôi cũng đủ rồi. 

Hell’s gate đúng như một con quái vật sừng sững đó đang sẵn sàng nuốt trọn mình vào với con dốc dài thẳng đứng và vô tận. Bắt đầu với hơn 7km leo lên qua toàn những rặng cỏ cao lên tới ngực, mình biết ơn vô cùng cho John lúc này vì đường rất dễ lạc khi markers cuốn vào cỏ và khó nhận diện. Những rặng cỏ cuốn vào chân mình như sẵn sàng để nuốt mình, mình tự nhủ nếu muốn thoát khỏi chỗ này thì chỉ còn cách đi nhanh hơn thôi. Mình thở đều ra tiếng và len lỏi đi theo ánh đèn của John.

“You got this, Haylie” John vừa leo vừa quay lại động viên mình

Mình vừa đi vừa lẩm bẩm theo John “You got this, kiên cường lên Haylie, mọi thứ sẽ tốt hơn, chắc chắn thế.”

Thế là qua được đoạn cỏ dày, đường chạy lúc này rõ ràng hơn, cả bầu trời lúc này tràn ngập ánh sao, màn đêm trở nên tĩnh mịch và bình an đến lạ. Mình ngó lên phía trước và có thể thấy rõ được những đoạn dốc leo xếp nhau nhờ ánh đèn đầu của runner, cảm giác khiến leo lên tới đỉnh núi thật xa khi thấy như thế. Lúc này mình và John bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, tụi mình kể về gia đình tụi mình rồi luyên thuyên tới tại sao lại nghiện chạy dài, rồi tới câu chuyện về những chú chó tụi mình từng nuôi. Đoạn dốc càng lúc càng gắt, mình đi qua một số runners và bắt đầu vào đoạn một bên vực sâu, một bên vách núi, mỗi viên đá rớt xuống xào xạc mà thăm thẳm. Mình tập trung nhiều hơn mỗi bước để không trượt chân xuống vách núi, lúc này đầu mình cũng bắt đầu khó chịu lạ, rồi mình cảm giác muốn ói. Mình ráng kìm vì sợ cảm giác ói sẽ rất lả người, nhưng rồi cũng không kìm được nữa. Mình kêu John dừng lại rồi ói. Mình thở thật sâu rồi tự trấn an, không sao, mọi thứ sẽ ổn rồi đi tiếp. Lên tới đỉnh núi tụi mình cùng nhìn lại và cười, wow, what a climb!!! Mình uống Tailwind cho lấy sức rồi rảo bước chạy từ đoạn bằng tới đổ dốc vào trạm Buck Springs.

 Lúc này mình rất đói vì đã ói rất nhiều nhưng vẫn còn khó chịu và cảm giác không muốn ăn gì nhưng ép bản thân ăn một ly mì ramen nóng và trái cây rồi tiếp tục đi. Allyssa mà mình gặp trạm trước cũng rảo bước rời theo với chồng chị ấy. Rời khỏi trạm đây là những đoạn có cây cao nên khiến mọi thứ trở nên tối lặng hơn, đường cũng dễ chịu hơn vì không quá nhiều đá và thoai thoải xuống dốc. Lao vào màn đêm, mình bắt đầu chạy để lấy lại thời gian leo quá nhiều đoạn rồi. Đoạn này mình cũng bắt đầu gặp nhiều người hơn, tụi mình hỏi nói chuyện với nhau rồi tiếp tục đi tiếp. Mình bắt đầu cảm thấy tốt hơn, đầu vẫn lâng lâng nhưng không lả người nữa, trời lúc này vẫn chưa lạnh và không có nắng nên mình tranh thủ chạy được càng nhiều càng tốt. Leo thêm một đỉnh nữa là tới trạm Pinchot cabin. Mình cùng ghé trạm này khá nhanh lấy đồ cần thiết rồi đi liền. Mình để ý thấy John đã thấm mệt và có vẻ buồn ngủ, đã cả ngày giúp tại trạm trước rồi mà. Từ đoạn này đổ đi thì tụi mình chạy băng qua cánh đồng cỏ và chen lẫn những cây Aspen, mình bắt đầu chóng mặt và ói liên tục lại, ói xong mình tiếp tục uống Tailwind vào để có năng lượng, bây giờ mình cảm thấy không thể ăn được gì nữa vì sẽ ói. Tụi mình chạy được đoạn thì mình dừng lại tựa cây cho bớt chóng mặt, mình bước đi liêu xiêu cho dù làm mọi thứ mà không hết chóng mặt. Hình như như ai đó đang nằm bên đường, giật mình mình gọi John và hỏi xem coi họ ổn không, hoá ra là Tyler, anh ấy nói muốn nằm chợp mắt 5 phút. Mình vừa đi vừa lẩm bẩm với John hy vọng anh ấy không ngủ quên. Suốt nguyên đoạn này mình không thấy đỡ hơn, mình đã tập chạy xuyên đêm rất nhiều nên việc buồn ngủ chưa phải là vấn đề với mình, lúc này mình chỉ chóng mặt và lả đi do ói, chắc nghĩ là từ chấn thương đầu chưa khỏi. 

Mình khuỵu chân xuống, cảm giác cả cơ thể như không còn sức lực, đầu mình lâng lâng và đau một cách khó chịu. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Một chút sợ hãi thoáng qua, mình vừa ôm đầu vừa cầu nguyện rồi tự nhủ “ dừng lại không phải là lựa chọn”, gồng người đứng dậy rồi ráng bước đi, mỗi bước chân đi đều khó khăn, hai chân mình cứng lại, mỗi viên đá, mọi thứ ngang qua mình đều biến thành những thứ mình không muốn thấy, mình tiếp tục đi thì thấy chị Hai đang bay trên đầu mình với cán chổi. Mình lắc đầu thật mạnh và bước tiếp đi, trời đang chuyển lạnh một cách nhanh chóng, đã gần 3 giờ sáng rồi, mình mặc áo khoác và bao tay vào nhưng tốc độ di chuyển quá chậm khiến cơ thể mình không giữ nhiệt tốt. Mình cảm giác từng đợt lạnh run sởn qua gai ốc. Lúc đó có thể thấy mình đang xuống tinh thần, John quay lại ôm mình rồi nói mình cố lên. Mình nói John mình muốn nằm xuống 5 phút cho bình tĩnh lại. Cuộn mình trong cơn đau, mình nhắm mắt lại và thở từng đợt thật sâu, cả màn đêm ôm choàng vào mình, chuông reo hết 5 phút mình đứng dậy và nói John tụi mình sẽ làm được rồi bước đi tiếp, bình minh đang tới rồi. Nếu ai đã từng chạy xuyên ngày đêm chắc hiểu được cảm giác của bình minh sau một đêm nó ý nghĩa như thế nào. Cho dù đêm đó mọi thứ có trở nên đen tối ra sao, suy sụp ra sao thì bình minh luôn mang lại cả sức sống mới, một bắt đầu mới.

Vậy là đã hơn 24 giờ đồng hồ trôi qua, bình minh thứ hai đang ở đây, mình dừng lại, nhắm mắt ngửa mặt lên đón tia nắng ấm nhẹ hắt. Tất cả mọi thứ xung quanh đều trở nên tĩnh lặng lúc này, chỉ còn tiếng gió nhẹ xuyên qua hàng cây, tiếng xì xào của bầy hươu từ xa và tiếng thở sâu của mình. Mình cảm thấy đang lơ lửng, cảm giác trống không, cả cơ thể không còn đau đớn như vài tiếng trước nữa. Bỗng nhiên hai hàng nước mắt tràn qua bờ mi, mình vẫn chưa nghĩ mình có thể tiếp tục bước đi sau một đêm lạnh thấu xương, mỗi bước đi đều trong đau đớn và ảo giác liên tục xuất hiện. Mình không nhớ nổi đã phải tự bảo bản thân phải kiên cường lên, không được từ bỏ bao nhiêu lần.

Bình minh luôn thế, xoa dịu mọi nỗi đau, mang tới ánh sáng sau một đêm tối tăm và đem niềm hy vọng vượt qua vực sâu. Tới trạm Houston Bros mình ngồi xuống im lặng trong góc trong khi chờ John lấy nước, tình nguyện viên có lẽ đã chứng kiến nhiều người giống mình qua trạm nên hiểu rõ, mỗi điều họ làm để hỗ trợ mình từ lấy đồ dùm tới động viên đều sâu sắc và ý nghĩa với mình biết chừng nào, cám ơn mọi người. Sau trạm này thì tụi mình chạy ra đường đất và đổ trở về lại trạm Washington Park, nơi mà John đón mình lúc tối qua. Mình kết hợp vừa chạy vừa đi bộ nhanh đoạn này cho tới trạm. Mình đã không ăn được gì hơn 12 tiếng vừa rồi, cảm giác rất đói nhưng không ăn được gì. Mình lôi chai sữa ensure mang theo ra uống để lấy sức để leo đoạn tiếp theo. Trời mới sáng nhưng đã bắt đầu nóng lên rất nhiều, sự chênh lệch lớn của nhiệt độ khiến ai cũng khó chịu trong người mặc dù ai cũng dường trước được điều đó và nó là một phần góp nên kỉ niệm cho chuyến đi. Mình đứng dậy cám ơn rồi rời khỏi trạm, tiếng vỗ tay, tiếng động viên của mọi người làm tan biến đi cả khoảng trời tĩnh mịch trong mình lúc đó. Lúc này John cũng dừng lại, mình ôm anh thật chặt cám ơn cho đêm qua đã đi cùng mình. Ôi cái môn thể thao đáng yêu này, từ một người xa lạ với nhau rồi thành bạn hữu thân tình chỉ sau một đêm chạy cùng. 

Sắp tới là đoạn quay đầu trở về lại Geronimo, mình cũng leo và đổ dốc đoạn này lúc trời nắng ngày hôm qua. Đây là đoạn được 130km rồi, vẫn là cảnh tượng quen thuộc của runner người leo, người khuỵu chân xuống đất ói, người chửi thề. Mình cũng không biết làm gì ngoài cổ động mọi người cố lên rồi im lặng bước tiếp, 6km leo thẳng đứng lúc này giữa cơn nắng ngày thứ hai cảm giác thật dài, mình bắt đầu lôi gậy ra dùng để có cái tựa vào chứ mình cũng chưa quen dùng gậy. Lên tới đỉnh mình dừng lại nhìn cả thung lũng đá một lần nữa vì đây là lần cuối mình thấy nó cho chuyến đi này và chỉ biết wow, đẹp quá, hùng vĩ quá nhưng cũng tàn nhẫn quá. Cái tàn nhẫn mà khiến bao người mê nghiện để tới đây, lang thang hơn một ngày giữa cái khắc nghiệt của Arizona chỉ để được chiêm nghiệm cái tàn nhẫn ấy. 

Đổ mình theo con dốc, nói là chạy nhưng thực ra mình cà khiễng đổ xuống dốc, lúc này mới thấy là gậy hiệu quả, nó giúp mình đổ dốc đỡ mỏi hơn. 

“ Haylie, I found you, Wahooo”

Mình giật thoắt mình quay lại, Tyler, cuối cùng lại gặp nhau, mình tưởng chắc không bao giờ gặp lại, anh kể anh ngủ quên gần hai tiếng nên tính bỏ cuộc. Cả hai đứa mình vui quá khi gặp lại, mình kể về tối qua của mình nó khó như thế nào rồi tụi mình nói về con dốc cuối cùng sắp tới, con dốc khắc nghiệt nhất của giải. Mình nói mình không biết với cái đầu mình thế này mình sẽ ra sao nhưng mình sẽ cố hết sức. Tyler quay lại nhìn chằm vào mình và nói:

 “No matter what happens, we will get up there.”

“Deal” Mình trả lời.

Tới trạm tụi mình lấy đồ nhanh rồi đi liền, mình lôi viên thuốc đau đầu của mình ra uống với hy vọng sẽ ổn trọng đoạn leo này. Con dốc dài miên man như không có hồi dừng, mình cảm thấy mình đang làm chậm Tyler lại nên mình nói anh đi trước, anh không chịu đi có lẽ vì thấy mình không ổn. Mình nói anh đi chung sẽ làm mình không thoải mái hơn để anh đi trước, lúc đó Tyler mới chịu rời đi. Mắt mình bắt đầu hoa đi, đầu mình quay cuồng như vừa bước ra khỏi lồng xoay tuyển chọn phi công. Mình nằm bệt xuống ôm đầu với hy vọng thuốc sẽ thấm rồi lịm đi. 

Choàng mình tỉnh dậy, mình đang ở đâu đây, đã ngủ bao lâu, mình hoang mang kèm theo nỗi sợ hãi là đã ngủ quá lâu qua cut off, ngó vào điện thoại, điện thoại mình cũng chết. Như chưa hề có cơn đau nào xảy ra, mình rảo bước chạy lên con dốc, không thấy markers, chắc mình lạc đường rồi, mình chạy quay lại với hy vọng sẽ gặp ai đó hoặc tìm thấy markers. Hơn 1km vẫn chưa thấy gì, đây là lúc mình nghĩ đúng là một chiếc đồng hồ Garmin sẽ có ích hơn chiếc casio lúc này. Mình đảo tới đảo lui vài lần rồi như oà lên khi thấy một anh runner đi tới, mình lao lại hỏi anh thì biết đây là đường đúng rồi. Mình leo thoăn thoắt lên con dốc thẳng đứng ấy khiến chính mình cũng ngạc nhiên. Ý chí con người chúng ta mạnh như thế, nó có thể kiểm soát mọi thứ từ cơ thể mình. Lúc này trong đầu mình chỉ duy nhất ý nghĩ là phải đi thật nhanh lên để tới trạm với hy vọng không quá giờ. Tiếng kẻng vang cả khu rừng khi tình nguyện viên thấy mình, ôi vui quá, mình chạy lại và hỏi xem mình quá cut off không vì đã nằm thiếp đi không biết bao lâu. Vỡ oà ra khi biết mình còn nhiều thời gian và chỉ còn 11km nữa thôi là tới đích rồi, từ đây về đích chỉ là đổ dốc xuống. Nhanh tay châm nước và Tailwind rồi cảm ơn mọi người, mình chạy đi mon theo còn đường gravel rồi rẽ vào núi. 

Lao hết con dốc là đổ ra đường nhựa thêm 3km nữa rồi tới đích. Mình lao qua vạch đích, bất ngờ hơn khi John đứng đó và gửi mình một cái ôm thật chặt. Cám ơn John.

Lúc này mình chỉ thốt lên được một câu với Noah, anh là race director : “Wow, what an adventure!!!” và một nụ cười lớn từ sâu thẳm tâm hồn mình.

“ But it’s all still there in my heart and soul. The walks, the hills, the sky, the solitary pain and pleasure-they will grow larger, sweeter, lovelier in the days to come, like a treasure found and then, voluntarily, surrendered. Returned to the mountains with my blessings. It leaves a golden glowing on the mind.” Edward Abbey.

Về tác giả: Haylie Dieu Tran là cô bạn chạy bộ “xịn sò” của mình hiện đang sống ở Mỹ. Biết Diệu từ những năm 2016, 2017 qua SRC. Hiện nàng đã tham gia rất nhiều giải ở cự ly ultra như 100km, 100 miles (3 cái trong 2 năm). Trong Diệu là một niềm đam mê bất diệt với chạy ultra.

Xem thêm các bài viết khác:

1 Comment

Leave a Reply