Menu
Podcast / Running with Lien

DNF (Did Not Finish) đôi khi tốt hơn cả DNS (Did Not Start)?

Có lẽ bạn đã từng thấy cụm từ viết tắt DNF > DNS. Nói một cách đơn giản, điều đó có nghĩa là cố gắng và thất bại thì tốt hơn là không cố gắng chút nào. Nhưng hãy đối mặt với nó – thực tế DNF là rất khắc nghiệt và hi vọng bạn sẽ giữ được sự thoải mái nếu điều đó xảy ra với bạn.
NGHE BẢN THU PODCAST TẠI ĐÂY:

Ghi chú:
DNF = Did Not Finish = không hoàn thành
DNS = Did Not Start = không bắt đầu

Nếu bạn chạy đủ mọi các race trong một khoảng thời gian dài, cuối cùng thì DNF (Không hoàn thành) chắc chắn sẽ xảy ra ít nhất một lần!
Một cái gì đó không đi theo cách của bạn vào ngày hôm đó, và bạn bị kéo khỏi cuộc đua (đặc biệt phổ biến trong các cuộc đua dài) hoặc phải bỏ cuộc.
Không có huy chương.
Không có quyền khoe khoang.
Nó có thể là cảm giác xấu hổ và khiến bạn cảm thấy khá đau khổ về bản thân và thất vọng về toàn bộ trải nghiệm. Bạn bè và gia đình sẽ hỏi về cuộc đua của bạn và thay vì kể lại chúng bằng những câu chuyện chiến thắng, bạn buộc phải công khai thừa nhận rằng bạn đã không đạt được mục tiêu của mình.

Tôi đã gặp lần DNF chính thức đầu tiên vài tuần trước. Tôi đã không mong đợi nó xảy ra – và tất nhiên không phải khi nó đã xảy ra. Sự kiện này thậm chí không bằng với cuộc đua đường dài dài nhất của tôi và nó còn có thời gian COT thoải mái. Tôi chắc chắn đã đánh giá thấp sự khó khăn của dường đua, level của tôi về fitness và training không phù hợp để chạy được 31 dặm technical trails ở đây. Dù sao tôi cũng là một người chạy bộ điển hình (but I still didn’t just phone it in).
Tôi đoán rằng điều gì đó đã làm cho tất cả trở nên sốc hơn nhiều: khó chịu, nản lòng – bất cứ điều gì – Nó làm cho tôi cố ý kìm sức lại ở 3 dặm cuối của một cuộc đua 31 dặm và sẵn sàng chấp nhận DNF, ngồi lên xe để về finish line.
Vài giờ sau, tôi bắt đầu phân tích hành động và thái độ của mình và lặp đi lặp lại nhiều lần trong ngày diễn ra sự kiện. Những câu hỏi vô tận và sự nghi ngờ bản thân len lỏi vào đầu tôi. Có chuyện gì đã sai ở đây? Tôi đã có thể làm gì khác? Tại sao điều này lại xảy ra với tôi? Và, mẹ kiếp, đó là chỉ có 3 dặm nữa – Tôi đã có thể bò về đích và vẫn finish!
Giờ thì tôi đã có thời gian để xử lý tất cả mọi thứ và cảm thấy bình yên với nó. Tôi đã có một vài bài học. Tôi chia sẻ những suy nghĩ này với hy vọng rằng nó sẽ tiết kiệm thời gian và sự băn khoăn không cần thiết của bạn, cũng như cơ hội để có được quan điểm đúng đắn và tiến về phía trước nếu bạn thấy mình trong tình huống tương tự.

  • DNF không xác định bạn hoặc đặt bất kỳ giới hạn nào cho khả năng của bạn để đạt được mục tiêu mới. (Ngay cả các elite vẫn DNF).
  • DNF là một cơ hội để tìm hiểu điều gì đó về bản thân bạn, để bạn có thể tiếp tục cải thiện. Theo nguyên tắc chung, chúng ta có xu hướng học hỏi nhiều hơn về những thất bại của mình hơn là thành công.
  • Không có lý do để xấu hổ vì đã cố gắng và không đạt được mục tiêu của bạn. Hãy hoan nghênh bản thân vì đã can đảm bước chân đến vạch xuất phát. Nhắc nhở bản thân trong khi chạy, bạn đang vỗ nhẹ vào tất cả những người đang ở nhà và nằm trên đi-văng. Áp dụng luôn điều này tương tự với mọi thách thức khác trong cuộc sống.

Tôi khuyến khích bạn nhắm mục tiêu cao, và thậm chí nếu bạn không đạt được mục tiêu của mình thì hãy vẫn cho phép bản thân bạn ngẩng cao đầu. Happy trails, my friends!

Theo bài viết của Linda Banks trên tạp chí Ultra Running (lược dịch)

Xem thêm các bài viết liên quan:

2 Comments

Leave a Reply